Câu chuyện của Nhà thơ Vũ Bình Lục: Về ban tham mưu tiểu đoàn đăng trên Văn Hiến Việt Nam (online) ngày 04/9/2018.
Khoảng tháng 3 năm 1970, đoàn cán bộ
trẻ chúng tôi về đến đơn vị. Ban chỉ huy tiểu đoàn 409 vui vẻ, hào hứng đón tiếp
anh em “tân khoa” trở về, rồi phân công mọi người về nhận nhiệm vụ mới. Tình trạng
thiếu cán bộ có vẻ như đang rất khẩn cấp. Và thực ra thì lúc nào cũng khẩn cấp
cả. Mỗi trận đánh, dẫu có thắng lợi hay thất bại, đều kèm theo đó là sự hy
sinh. Đánh nhau mãi, may mắn mãi rồi cũng có khi gặp lúc nguy nan, ai biết trước
được điều gì sẽ đến?
Tất cả mấy anh em trong đoàn trở về đều được giao phụ
trách các đại đội, trung đội. Riêng tôi được điều về Ban tham mưu tiểu đoàn làm
công việc trợ lý tham mưu tác huấn (tham mưu tác chiến và huấn luyện bộ đội).
Trong số mấy anh em, có lẽ tôi là người có trình độ “học vấn” cao hơn cả, nên
viết bài khóa luận được nhà trường đánh giá cao, do vậy lãnh đạo cấp trên bổ
sung tôi vào Ban tham mưu của tiểu đoàn hay chăng? Ban tham mưu tiểu đoàn đặc
công 409 bấy giờ gồm có 3 người, do anh Bảy làm tham mưu trưởng. Anh Long
(không biết họ) quê ngoài Bắc, nguyên là đại đội trưởng đại đội 1 được điều về
đây và tôi, cán bộ mới toe. Chính trị viên tiểu đoàn là ông Trần Văn Viết. Ông
Cương là chính trị viên phó. Ông Đỗ Tiến Vạn được điều đi nhận nhiệm vụ mới ở
đơn vị khác không rõ từ lúc nào.
