Nhãn

Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 26 tháng 7, 2021

CÁO VĂN TƯỞNG NIỆM CÁC LIỆT SỸ D409 ĐẶC CÔNG QK5 HI SINH TẠI NÚI QUẾ ĐÊM 11/5/1969

Ngày 11/5/2014, tại Đền thờ liệt sỹ Núi Quế - Anh Linh Đài, các gia đình liệt sỹ đã tổ chức Lễ tưởng niệm 45 năm ngày 40 cán bộ chiến sĩ Tiểu đoàn 409 Đặc côngQuân khu 5 hi sinh trong trận tập kích Căn cứ Lữ đoàn 196 Mỹ tại Núi Quế, Quế Sơn, Quảng Nam (11/5/1969 – 11/5/2014)). Ông Khuất Quang Cừ đã có bài Cáo văn tưởng niệm các liệt sĩ đọc tại buổi Lễ. Dưới đây là toàn văn bài Cáo.

 CÁO VĂN

TƯỞNG NIỆM CÁC LIỆT SỸ D409 ĐẶC CÔNG QK5

HI SINH TẠI NÚI QUẾ ĐÊM 11/5/1969

 Nhớ năm xưa :

Các anh lên đường theo tiếng gọi non sông,

Từ nhiều vùng quê củaTổ quốc, đồng lòng.

Anh ra đi từ Bắc Giang, mượt mà câu quan họ,

Nơi có Hoàng Hoa Thám khí phách hùng anh;

Anh người Bình Định, đất thượng võ lưu danh

Những chiến công lẫy lừng của anh hùng Nguyễn Huệ ;

Anh ra đi từ Cao bằng, nơi Bác Hồ đặt bước chân đầu tiên khi trở về đất Mẹ, 

Suối Lê nin, Núi Mác còn in bóng Cha già ;

Anh ra đi từ quê lụa Hà Tây có Núi Tản, sông Đà, 

Có Ngô Quyền, với cọc gỗ đánh bại quân Nam Hán ;

Anh ra đi từ Nghệ An, quê hương của phong trào cách mạng,

Có Núi Hồng sông Lam, ví dặm ngọt giọng hò ;

Anh ra đi từ Ninh Bình, mảnh đất cố đô,

Nơi sáu đời vua các thời Đinh, Lý, Lê lập nghiệp ;

Quảng Nam quê anh non xanh biển đẹp,

Hội An, Mỹ Sơn – những danh tiếng vang xa;

Quảng Ngãi quê anh có Núi Ấn sông Trà,

Có thành Châu Sa với trường lũy cổ;

Anh ra đi từ Sơn La, mái nhà của đồng bằng Bắc bộ,

Cao nguyên Mộc Châu xanh trải rộng đến vô cùng;

Quê anh xứ Thanh, cực bắc của miền Trung,

Cố đô Lam Kinh còn vang vọng Bình Ngô Đại cáo;

Thái Bình quê anh, biển xanh bên biển lúa dạt dào

Có di tích Triều Trần nhắc nhớ về nguồn cội.

Thứ Năm, 22 tháng 7, 2021

ANH CẢ

Kính cẩn tri ân 40 liệt sĩ D409 Đặc công QK5 đã hi sinh thân mình cho Tổ quốc.

Mười bảy tuổi anh xin đi bộ đội
Mẹ thương anh chưa đủ tuổi, thiếu cân
“Nhưng mẹ ơi giờ Tổ quốc đang cần
Chờ đủ cân chắc không còn giặc nữa”.

Viên gạch vỡ anh chia làm hai nửa
Miệng cười vui: “Đủ tiêu chuẩn lên đường”.

Hôm anh ra đi trời sớm mờ sương
Cha lặng lẽ bọc hai viên gạch nửa
Cất vào bên cót thóc ở góc buồng
Mẹ theo chân anh tới hết đường mương
“Mấy quả dưa... Lỡ đoạn đường khó nhọc”.
Anh xoa đầu em: “Vui lên chớ khóc,
Ở nhà ngoan học cho cả phần anh”.
Cô gái cùng thôn tần ngần vê đuôi tóc
“Nếu có thời gian nhớ viết cho mình.”

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2019

NHỚ ANH - NGƯỜI CHIÊN SĨ ĐẶC CÔNG!

Tác giả: Trần Thủy
Lời của tác giả:  - tôi là em gái chiến sĩ liệt sĩ : Trần Đức Thiệu. Ngày 11-5-1969 anh tôi và 39 chiến sĩ đã anh dũng hi sinh sau khi làm tê liệt khu căn cứ của Mỹ tại núi Quế huyện Quế Sơn Quảng Nam, tiêu diệt gần 300 lính Mỹ, hủy diệt 50 lô cốt, phá hủy hơn trăm nhà ở của chúng. Sau đó các anh đã về với đất mẹ Quảng Nam. Nay nơi các anh ngã xuống được xây dựng khu tưởng niệm gọi là Anh Linh Đài Núi Quế, là địa chí đỏ cho khắp nơi đi về, là khu di tích lịch sử cấp tỉnh của tỉnh Quảng Nam.
Những ngày này tôi thương nhớ anh trai vô cùng, vụng về gửi gắm tới anh qua những vần thơ.
Di ảnh của Liệt sĩ Trần Đức Thiệu - Ảnh fb Trần Thủy

Bài thơ : NHỚ ANH-NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐẶC CÔNG!
(nhân ngày 27-7 sắp tới và kỷ niệm 50 ngày các anh hi sinh).
Năm nào cũng vậy anh ơi
Chìm trong nỗi nhớ chơi vơi trong lòng
Chiến trường anh đã xung phong
Quyết tâm diệt lũ xâm lăng nước mình
Tinh khôi một sáng bình minh
Đặc công binh chủng thắm tình đội ta
Đoàn 409 nơi xa
Quảng Nam đoàn đã lập nên anh hùng
Ngày đêm mưa gió bão bùng
Kiên trì luyện tập không ngừng lập công
Một lòng một dạ đinh ninh
Đánh giặc Mỹ ,ngày đêm rình nước ta
Trẻ con cho đến người già
Chúng đều sát hại xót xa trăm bề
Qua ngày rồi lại đến khuya
Bốn mươi anh nén - nghĩ về việc trao....
Bữa cơm tiễn biệt dạt dào
Tất cả bỏ lại...thắm bao nghĩa tình

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2019

MƠ VÀ THỰC


Nhân ngày giỗ lần thứ 50 của người anh liệt sĩ (11/5/1969 - 11/5/2019)

Nửa thế kỉ tròn anh đi xa
Mà bóng hình vẫn luôn thoắt thoáng

Khi lẫn trong mây chiều lãng đãng
Lúc hoà cùng ngọn gió xôn xao... 

Năm mươi năm ngỡ mới hôm nào!
Bao đêm mẹ ngóng anh gọi cửa
Cho tới ngày không chờ được nữa
Đành ra đi. "Nó vẫn chưa về?"


Mười chín nghìn ngày - tỉnh hay mê?
Như thấy anh những ngày huý kị
Như nghe những lời anh thủ thỉ
"Thân xác tan rồi thấy được sao!"

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

NỖI ĐAU VÔ DANH

NỖI ĐAU VÔ DANH
Kinh tặng các mẹ liệt sĩ vô danh
Kinh dâng hương hồn các liệt sĩ vô danh
Chín tháng mẹ mang anh trong dạ
Lắng nghe đoán tính cách con mình
Anh sinh ra cái tên được định hình
Ẩn chứa bao ước mong của mẹ.
Vào quân ngũ tuổi đời còn rất trẻ
Mỗi lần điểm danh anh thấy nhớ nhà
Nhớ tiếng gọi thân thương của mẹ cha
Của mấy đứa em mười ba mười bốn.
Nhớ như in một lần chơi tìm trốn
Náu góc buồng mẹ gọi chẳng dám thưa
Bất chợt ngang qua tủm tỉm mẹ đùa
"Gọi không thưa, tên anh tôi xin lại!"...
Rồi hành quân rồi luyện rèn miết mải
Và chiến trường và những cuộc giao tranh
Cho đến ngày không còn được điểm danh:
Anh đã hi sinh, không tìm thấy xác.
Sống chết được thua than ôi trận mạc!
Nỗi đau nào hơn với bậc sinh thành:
Một khúc ruột được đặt tên, có tuổi
Bỗng hôm nay tất cả hoá "vô danh"!
Mắt mẹ lệ nhoà khi nhắc tới anh
Mong ngóng ngày đón anh về, khắc khoải...
Biết bao giờ được đón anh trở lại
Nửa thế kỉ rồi sau tàn cuộc chiến tranh?
Nén tâm hương này dành tưởng nhớ anh
Biết thắp ở đâu? Vô danh, không mộ.

24/7/2018
Phạm Thị Thật